Lý Quốc Sư: Là 1 vị cao tăng đứng đầu tổ chức Phật giáo của triều đại nhà Lý, là vị thiền sư sáng lập nhiều ngôi chùa nhất ở VN được tôn vinh là ông tổ nghề đúc đồng và cũng là ông tổ nghề Đông y VN –

Tiểu sử

Sự nghiệp

Tôn vinh

Quan điểm về thánh Không Lộ và Minh Không

Lý Quốc Sư ( Thiền sư Nguyễn Minh Không ) trị bệnh hóa hổ cho vua Lý Thần Tông

Chuyện kể rằng, khi ba người ( Không Lộ, Giác Hải, Từ Đạo Hạnh ) ngồi thuyền đến Thiên Trúc tìm thầy học Đạo, Từ Đạo Hạnh ở lại giữ thuyền, còn Giác Hải và Không Lộ lên bờ học phép. Sau khi học được phép thiêng, Giác Hải và Không Lộ đã bỏ về trước. Từ Đạo Hạnh ngồi giữ thuyền 3 ngày mà không thấy tin tức của 2 bạn sát cánh đâu, đúng lúc đó bỗng thấy một cụ già đi đến. Từ Đạo Hạnh vái chào rồi hỏi : “ Cụ có thấy 2 người lên học đạo đó không ? Cụ già nói : “ Hai người đó đã học được phép thiêng của Ta và đã trở về nước rồi ” .Từ Đạo Hạnh bèn vái lậy và kể rõ cho bạ cụ biết mọi chuyện, cụ già nghe nói bèn sai Từ Đạo Hạnh gánh 2 thùng nước về nhà, rồi dạy cho mọi phép thiêng cùng phép rút đất chân truyền Đà-la-ni. Sau khi học xong phép thiêng, Từ Đạo Hạnh tự hiềm vì 2 người bạn đã thất ước, bèn đọc thần chú khiến 2 người bạn đang đi đường đau bụng quá phải ngồi nghỉ. Sau đó, Đạo Hạnh lại dùng phép rút đất vượt lên phía trước, rồi hóa thành một con hổ núp trong bụi rậm đợi Giác Hải và Không Lộ đi qua mới nhảy ra dọa. Sau đó, chính Đạo Hạnh đã nhờ Giác Hải và Không Lộ cứu mình tránh khỏi nghiệp chướng sau này .

Không Lộ lúc ấy mới nói với Từ Đạo Hạnh rằng: “Chúng tôi bây giờ đã lớn tuổi, xin trông cậy cả vào Minh Không”. Chính vì vậy, về sau này, khi sắp viên tịch, biết mình sẽ hóa thân làm con của Sùng Hiền Hầu, tức Lý Thần Tông sau này, Từ Đạo Hạnh mới cho gọi Minh Không đến mà dặn rằng: “Ta nay sắp xuất thế, ở cái địa vị làm thầy người ta, bệnh trái kiếp sau quyết là khó tránh nổi. Ta với người có duyên, nên cứu giúp nhau”. Nói xong, đưa cho Minh Không một gói thuốc đã được niệm chú dặn rằng: 20 năm sau, nếu nghe quốc vương bị bệnh thì lập tức đến chữa trị ngay. Như vậy có thể hiểu Nguyễn Minh Không là đệ tử của Không Lộ hoặc Từ Đạo Hạnh.

Dẫu Minh Không là bạn hay là học trò của Từ Đạo Hạnh, thì có một điều chắc như đinh rằng, người chữa căn bệnh “ hóa hổ ” kỳ lạ của vua Lý Thần Tông chỉ có một mình Minh Không. Chuyện kể rằng, Từ Đạo Hạnh sau khi viên tịch đã đầu thai làm con của Sùng Hiền hầu, em ruột vua Lý Nhân Tông, được đặt tên là Dương Hoán. Khi Lý Nhân Tông qua đời, Dương Hoán được chọn làm người con kế vị, tức vua Lý Thần Tông .Lên ngôi không được bao lâu, tháng 3 năm 1136 vua Lý Thần Tông bệnh nặng, lông lá mọc khắp khung hình, gầm thét như hổ suốt ngày. Các danh y có tài năng từ khắp nơi trong cả nước được mời đến chữa bệnh nhưng bệnh của vua không thuyên giảm. Triều đình phái sứ giả đi khắp nơi tìm người hoàn toàn có thể chữa bệnh cho đức vua. Khi sứ giả đến vùng núi Tử Trầm, nơi Minh Không trụ trì, thấy trẻ con hát câu đồng dao : “ Tập tầm vông, có Nguyễn Minh Không chữa được mình rồng thiên tử … ” Sứ giả thấy lạ liền hỏi thăm và tìm được Nguyễn Minh Không, mời ông vào triều chữa bệnh cho vua .Minh Không thấy sứ giả đến, trong thuyền có rất nhiều lính chèo thuyền, muốn dọn cơm chay cho ăn, bèn lấy một cái niêu nhỏ đem cho họ cùng ăn, bảo họ rằng : “ Anh em đông quá sợ không đủ no bụng, tạm ăn vậy ”. Thế mà bọn lính chèo thuyền hơn một trăm người cùng ăn cũng không sao hết được niêu cơm. Khi bọn lính ăn xong, Minh Không lại bảo : “ Anh em hãy tạm ngủ say một lát nữa đợi nước triều lên ta hãy mở màn ra đi ”. Bọn lính đồng ý chấp thuận, đều nằm ngủ say ở trên thuyền. Mới trong khoảnh khắc, thuyền đã trở về tới kinh đô, bọn lính bơi chèo tỉnh dậy đều lấy làm lạ, phục tài của thiền sư Minh Không .

Khi sư Minh Không đến, thấy nhiều pháp sư khác cũng đang ở trên điện làm phép chữa bệnh cho vua. Họ thấy Minh Không ăn mặc quê mùa nên khinh thường không thèm chào hỏi. Sư Minh Không thấy vậy, lấy từ trong túi một chiếc đinh lớn, dài hơn 5 tấc rồi đóng sâu vào cột, sau đó lên tiếng hỏi: “Ai có thể nhổ cái đinh đó ra thì hãy nói chuyện chữa bệnh”. Minh Không nói thế ba lần nhưng chẳng vị pháp sư nào dám làm. Thấy vậy, Minh Không ung dung bước lại gần, lấy hai ngón tay trái, cầm vào rồi nhẹ nhàng rút ra. Mọi người chứng kiến đều khiếp phục sức mạnh phi thường của Minh Không nên nhường ông vào chữa bệnh cho vua.

Chuyện kể rằng, khi được đưa vào gặp vua Lý Thần Tông, Minh Không lớn tiếng hỏi : “ Kẻ đại trượng phu được tôn lên ngôi thiên tử, giàu sang khắp bốn bể, cớ sao còn phát bệnh điên cuồng như vậy ? ” Vua nghe thấy vậy, rất lo âu, không dám kêu gầm nữa. Minh Không lại sai người lấy một vạc lớn đựng nước nấu sôi tới cả trăm lần. Minh Không dùng tay không quấy lên khoảng chừng bốn lần, rồi tắm vua trong đó. Ngay sau đó, bệnh của vua đã bớt ngay. Ít lâu sau thì vua khỏi hẳn. Sau khi khỏi bệnh, cảm phục kĩ năng của Minh Không và cũng là để cảm tạ ơn cứu mạng của ông, vua Lý Thần Tông phong cho Minh Không là Quốc sư, được đổi từ họ Nguyễn sang họ Lý của vua, cấp cho nhà tại, ban lộc mấy trăm hộ và được miễn thuế má. Vì vậy, sau này người ta mới gọi sư Minh Không là Lý Quốc sư, ý chỉ vị Quốc sư họ Lý .Không chỉ nổi tiếng vì đã chữa bệnh cho vua, thiền sư Minh Không còn là người có công kiến thiết xây dựng rất nhiều ngôi chùa trên nước Đại Việt. Sử chép rằng, sau khi tu hành đắc đạo, sư Minh Không trở về quê nhà ở Tỉnh Ninh Bình, dựng chùa Viên Quang, sau đó lại lập nhiều chùa ở Phả Lại ( Thành Phố Bắc Ninh ), Giao Thủy ( Tỉnh Nam Định ), Vũ Thư ( Tỉnh Thái Bình ) … để tu hành. Trong suốt cuộc sống, Nguyễn Minh Không đã dựng tới 500 ngôi chùa trên đất Đại Việt. Ông qua đời vào năm 1141, niên hiệu Tỉnh Thái Bình thứ 22, thọ 76 tuổi .Sau Thiền Sư Nguyễn Minh Không được tôn làm một trong những vị Thánh Tứ Bất Tử của dân tộc bản địa ta. Cho đến khi Công Chúa Liễu Hạnh Open thì mới có sự biến hóa .

Ghi công từ hậu thế

Ghi chép

Lĩnh Nam chích quái ( chữ Hán : 嶺南摭怪 ), có nghĩa là sách về ” những chuyện quái gở ở đất Lĩnh Nam “, quyển 2, có kể chuyện về Từ Đạo Hạnh và Nguyễn Minh Không. Nguyên tác như sau :” 初 , 長安大黃 ( 一作嘉遠 ) 潭舍鄉人阮至誠居國清寺 , 明號空國師 。 少年遊學 , 遇道行 , 服膺道教 , 歷十餘年 。 道行獎其心操 , 為與心印 。 且賜名焉 。 及道行將謝世 , 謂明空曰 : 「 昔吾世尊師道果圓成 , 猶有金創之報 , 況於末世玄微 , 豈能自保 ? 我今見出世間 , 在人主位 , 來生病債 , 決定難逃 。 於汝有緣 , 應為相救 。 」 道行已化 , 明空遂還舊寺耕焉 。 二十餘年 , 不求聞達 。 時李神宗方攖奇病 , 憒亂心神 。 憤痛之聲 , 闞虎可畏 。 天下良醫應詔而至者以千萬計 , 不能措手 。 時有小童謠曰 : 「 欲治天子病 , 須得阮明空 。 」 乃遣使物色 , 得焉 。 明空見使者至 , 舟中棹卒眾多 , 欲為蔬素以食 , 乃取飯一小鍋 , 出與舟中棹卒同食 , 乃示之曰 : 「 子弟繁多 , 恐不足 。 你等姑且食之 。 」 由是棹卒凡數百人 , 皆食不能盡 。 食罷 , 又示曰 : 「 你等且暫熟睡少頃 , 須待潮漲 , 我始發行 。 」 棹卒從之 , 皆於船上熟睡 。 才頃刻間 , 歸船已至都下 。 棹卒睡覺 , 皆驚異 。 明空既至 , 諸方碩宿 , 已在殿上行法 , 見明空樸陋 , 不有加禮 。 明空親把大釘 , 長五寸許 , 釘於殿柱 。 抗聲曰 : 「 有能拔此釘 , 方能療病 。 」 如是再三 , 莫有應者 。 明空乃以左手兩指拔之 , 釘便隨出 。 眾皆驚服 。 及見神宗 , 明空厲聲曰 : 「 大丈夫尊為天子 , 富有四海 , 故為發如是狂亂哉 ? 」 帝乃大驚慄 。 明空令取巨鑊貯油 , 煮既百沸 , 以手攪之數四 , 遍洒帝身 , 其病輒愈 。 即拜明空為國師 , 蠲戶數百 , 以褒賞之 。 太平二十二年辛丑 , 明空去世 , 壽七十六歲 。 “Xưa ở làng Điềm Xá, huyện Đại Hoàng ( còn có tên là Gia Viễn ), đất Trường An có người tên Nguyễn Chí Thành, hiệu Minh Không quốc sư ở chùa Quốc Thanh, từ khi nhỏ tuổi đã theo học Đạo Hạnh, học được Đạo giáo, trải hơn mười năm. Đạo Hạnh thấy người tiết tháo bèn truyền tâm ấn lại đặt tên cho. Khi Đạo Hạnh sắp tạ thế, bảo Minh Không rằng : ” Xưa tôn sư của ta đã tròn quả phúc còn bị nạn đao thương quả báo, huống chi ở thuở mạt thế huyền vi này, há hoàn toàn có thể tự giữ mình được sao ? Ta nay xuất, ở vị thế làm thấy người ta, bệnh trái kiếp sau khó tránh khỏi. Ta với ngươi có duyên, nên tương hỗ nhau. ” Đạo Hạnh đã hóa, Minh Không về chùa cũ cày ruộng. Hơn hai mươi năm, ẩn hơi kín tiếng lặng thầm. Khi đó Lý Thần Tông bỗng mắc bệnh lạ, tinh thần rối loạn, tiếng kêu đau đớn gầm rú đáng sợ. Các lương y trong thiên hạ vâng chiếu mà đến, kể hàng ngàn hàng vạn, đều chị bó tay. Khi ấy có đứa trẻ hát rằng ” Dục trị thiên tử bệnh, tu đắc Nguyễn Minh Không ” ( nghĩa là : muốn chữa khỏi bệnh cho nhà vua tất phải tìm được Nguyễn Minh Không ). Triều Đình bèn sai sứ đi tìm Minh Không. Minh Không thấy sứ giả đến, trong thuyền có rất nhiều lính, muốn dọn cơm cho ăn, bèn lấy một cái nồi nhỏ đem cho họ, bảo họ rằng : ” đồng đội đông quá sợ không đủ no, tạm ăn vậy “. Thế mà bọn lính chèo thuyền hơn một trăm người cùng ăn không sao hết. Lính ăn xong, sư lại bảo : ” Anh em hãy tạm ngủ say một lát nữa đợi nước triều dâng lên ta sẽ khởi đầu đi “. Họ nghe lời, đều nằm ngủ say ở trên thuyền. Mới trong khoảnh khắc, thuyền đã quay trở lại tới Kinh Đô. Bọn lính tỉnh dậy đều lấy làm lạ. Khi Minh Không đến, những bậc có tiếng là học rộng ở khắp nơi đều đang thi thố mọi phép ở trên điện, thấy Minh Không quê mùa, không thèm chào. Minh Không lấy một chiếc đinh lớn dài hơn năm tấc đóng vào cột điện, lớn tiếng nói rằng : ” Có nhổ được đinh này hãy trò chuyện chữa bệnh “. Nói như vậy hai ba lần, không ai dám nhổ. Minh Không bèn lấy hai ngón tay trái mà nhổ, binh bật phăng ra. Họ đều kinh ngạc. Khi gặp Thần Tông, Minh Không lớn tiếng nói : ” Kẻ đại trượng phu được tôn lên ngôi thiên tử, phong phú khắp bốn bể, cớ sao còn phát bệnh điên cuồng như vậy ? “. Vua nghe nói thế rất thấp thỏm. Minh Không bèn lấy một vạc dầu lớn, đun sôi sùng sục, rồi lấy tay khoắng vào 4 lần, rắc lên khắp mình vua, bệnh tức thì khỏi hết. Vua bèn phong Minh Không làm quốc sư, ban lộc mấy trăm hộ để thưởng công. Năm Tất Sửu, niên hiệu Tỉnh Thái Bình 22, Minh Không tạ thế, thọ bảy mươi sáu tuổi .

Liên kết ngoài

Chú thích

Source: https://tuvi365.net
Category : BLOG

Related Posts

Leave a Reply

Your email address will not be published.